Văn mẫu lớp 12

Thanh Thảo cho rằng: “Muôn đời, thơ vẫn là chuyện rút ruột rút gan mình ra mà viết”. Anh chị hãy làm sáng tỏ qua bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Thanh Thảo cho rằng: “Muôn đời, thơ vẫn là chuyện rút ruột rút gan mình ra mà viết”. Anh chị hãy làm sáng tỏ qua bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh

Bài làm

Nhà thơ Thanh Thảo có lần tâm sự: “Muôn đời, thơ vẫn là chuyện rút ruột rút gan mình ra mà viết”. Đó như một lời khẳng định về giá trị của thơ ca. Nữ sĩ Xuân Quỳnh thực sự đã mang cả tấm lòng của mình để viết nên bài thơ “Sóng” – một trong những bài thơ tình hay nhất của thế kỉ XX.

Thơ là thể loại trữ tình viết nên từ cảm xúc, rung động trong lòng tác giả. Chính vì vậy mà thơ mang tính cá thể hóa rất cao vì nó chính là tấm lòng của người viết, tình cảm rung động mà phát ra lời. Nhà thơ “rút ruột gan mình ra mà viết”, tức là đem tất cả những tình cảm và xúc động sâu kín nhất vốn đã ủ ấp trong lòng từ lâu để viết nên những dòng thơ hay. Không chỉ là tâm tình của riêng tác giả, thơ còn là những suy tư sâu lắng và ý nghĩa mà mỗi nhà thơ gửi gắm trong đó, chứa đựng cái Tâm của người làm nghề viết với văn chương muôn thuở. Chuyện “rút ruột gan” phải chăng vừa để chỉ sự chân thành trong những câu thơ, vừa để khẳng định sự lắng đọng và tầng triết lí sâu sắc, mang suy tưởng sâu xa mà người viết đã gửi gắm?

Thơ là tiếng nói của tình cảm, cảm xúc nhưng là cảm xúc đã được hòa nhập vào những tình cảm lớn lao, có ý nghĩa muôn đời trong cuộc đời mỗi người. Điều đặc biệt là cảm xúc thơ đó gặp gỡ với nỗi lòng bạn đọc, từ đó khơi gợi bao tâm tưởng lắng sâu, để tìm được tiếng nói tri âm nơi bạn đọc. Tác giả đã dành trọn cái tâm của mình với nghề viết để làm nên “một miligam quặng chữ”. Chính vì tâm huyết với nghề và một tấm lòng vì nhân sinh, tác giả đã bày tỏ những triết lí, những suy ngẫm sâu xa trong đáy lòng để nói hộ những lời bạn đọc chưa kịp nói. Nhà thơ đã “rút ruột gan mình” cũng bởi vì lí do cao cả như vậy.

Xem thêm:  Phân tích nghệ thuật trong bài thơ Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm.

“Sóng” chính là trái tim yêu của nhà thơ Xuân Quỳnh, là những xúc cảm dồi dào và mãnh liệt mà nữ sĩ đã cất lên thành lời. Cho nên con sóng tình yêu trong bài thơ phải chăng cũng chính là những đợt sóng lòng ào ạt trong sâu thẳm tâm hồn của nữ sĩ:

  • “Dữ dội và dịu êm
  • Ồn ào và lặng lẽ”

Đó phải chăng chính là những cung bậc cảm xúc của sóng tình? Tình yêu trong lòng người con gái khi yêu không bao giờ êm đềm cả, lúc ồn ào, dữ dội nhưng lại có lúc dịu êm và lặng lẽ. Những đối cực của tình yêu chân chính như xúc cảm mà nữ sĩ dành cho tình yêu của đời mình. Có lẽ bởi vậy mà tấm lòng người con gái trong bài thơ cũng đẹp và đáng trọng như tình cảm xuyến xao của nữ sĩ. Đó là nỗi nhớ nhung tha thiết, bâng khuâng của sóng nhớ bến bờ hay chính là nỗi lòng người con gái khi yêu:

  • “Con sóng dưới lòng sâu
  • Con sóng trên mặt nước
  • Ôi con sóng nhớ bờ
  • Ngày đêm không ngủ được
  • Lòng em nghĩ đến anh
  • Cả trong mơ còn thức”

Xuân Quỳnh là người phụ nữ đã qua một lần đổ vỡ trong hôn nhân, và chính bởi vậy mà thơ bà thường mang những nỗi khắc khoải, hồ nghi:

Loading...
  • “Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
  • Ai biết tình anh có đổi thay”

Nhưng khi yêu, trái tim của nữ sĩ cũng mãnh liệt vô cùng. Nỗi nhớ ấy bao trùm cả không gian, vượt qua mọi giới hạn của thiên nhiên “dưới lòng sâu, trên mặt nước”, vượt qua chiều dài của thời gian “ngày đêm không ngủ” và đẵ biệt là nỗi nhớ đã vượt qua cả ý thức để hòa vào tiềm thức “cả trong mơ còn thức”. Nỗi nhớ dào dạt và trào dâng như không bao giờ ngơi nghỉ, đó là một trái tim yêu nồng nàn, tha thiết, đã yêu là yêu hết mình, đời đời chung thủy. Nhưng khác với con sóng tình mãnh liệt đến táo bạo trong thơ Xuân Diệu, con sóng của nỗi nhớ thơ Xuân Quỳnh mang tính nữ đầy dịu dàng và duyên dáng. Đó phải chăng là tình cảm lắng sâu, là tâm thức khát khao tình yêu của một trái tim yêu nồng nàn đang rực cháy trong lồng ngực nữ sĩ? Tấm lòng của người con gái đã đồng nhất trong nỗi lòng nữ sĩ. Đối với Xuân Quỳnh, tình yêu còn là sự thủy chung son sắt, là tấm lòng luôn hướng về nhau:

  • “Dẫu xuôi về phương Bắc
  • Dẫu ngược về phương Nam
  • Nơi nào em cũng nghĩ
  • Hướng về anh – một phương”
Xem thêm:  Phân tích tác phẩm Người lái đò sông Đà của tác giả Nguyễn Tuân

Thế giới có bốn phương tám hướng khiến con người dễ bị lạc lối nhưng em chỉ hướng về một hướng là phương anh. Tình yêu giống như kim chỉ nam giúp con người không lạc lối giữa cuộc đời dài rộng, em chỉ thủy chung với một mình anh, tình yêu sẽ soi đường để em hướng đến bến bờ. Câu thơ như lời tự giãi bày của nữ sĩ về sự thủy chung trong tình yêu dẫu thế giới có to lớn cỡ nào.

Không chỉ thể hiện tâm trạng vào những trang thơ, Xuân Quỳnh còn gửi gắm vào đó những thông điệp về tình yêu, những triết lí sâu sắc về cuộc đời và con người:

  • “Cuộc đời tuy dài thế
  • Năm tháng vẫn đi qua
  • Như biển kia dẫu rộng
  • Mây vẫn bay về xa”

Những câu thơ ẩn chứa suy tưởng sâu sắc của nữ sĩ về tình yêu. Với một trái tim đa cảm và giàu trắc ấn, Xuân Quỳnh nhạy cảm với sự chảy trôi của thời gian và sự hữu hạn của đời người. Bên cạnh sự nồng nàn tha thiết, thơ Xuân Quỳnh thoáng dự cảm về những điều bất trắc:

  • “Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
  • Hôm nay yêu mai có thể xa rồi”

Nỗi khắc khoải ấy một lần nữa hiện diện trong “Sóng”. Nhà thơ nhận thấy cuộc đời tuy dài nhưng vẫn có điểm kết thúc, biển cả tuy rộng nhưng vẫn có bờ và tình yêu con người không phải là vĩnh viễn mà nó có thể biến đổi, nhạt phai trong dòng chảy thời gian. Lời thơ thấm đượm nỗi lo âu về sự không vững bền của tình yêu và của hạnh phúc. Nhưng đằng sau những lời thơ tưởng như khắc khoải đó lại ẩn chứa niềm tin trong sáng và trọn vẹn về tình yêu. Hình ảnh hàng trăm nghìn con sóng vẫn vượt qua khoảng cách để đến bờ và đám mây mong manh xuyên qua năm tháng đã xây dựng cho nữ sĩ niềm tin với tình yêu. Đó là hành lí mà con người có thể đem đi hết cuộc đời để vượt qua những giới hạn của đời sống. Niềm tin đó vang lên nhưng không phải thứ niềm tin bồng bột, ảo tưởng mà là sự thức nhận về những quy luật đời sống nên nó tha thiết và cháy bỏng như đang đốt lửa lòng. Thơ cơ muôn đời vẫn chứa đựng những triết lí lắng đọng như thế, có lẽ bởi vậy mà Chế Lan Viên có lần đã từng thốt lên: “Thơ đòi cô đúc để rồi trong một số phút nổ ra như tiếng sét. Thơ không có trí tưởng tượng như bể cạn hết nước” Tấm lòng và tài năng người nghệ sĩ như nở bung ra trong những trang thơ.

Xem thêm:  Hãy bình luận câu tục ngữ: Bầu ơi thương lấy bí cùng…

Thơ ca quả là sự kết tinh kì diệu bởi nó vừa là sản phẩm của tình cảm, cảm xúc, vừa là biểu hiện cho tài năng, trí tuệ của người làm thơ. Mỗi vần thơ ra đời cũng quý như “một gam chất hiếm radium”. Chính vì vậy, hãy viết thơ bằng “chân tâm, thực ý”, để tâm hồn hứng trọn ý vị của thơ, để nhà thơ trở thành “người mở đường đi vào cái đẹp”. Cho nên muôn đời, “Thơ vẫn là chuyện rút ruột rút gan mình ra mà viết.”

Loading...
DMCA.com Protection Status